Phố bệnh trời mưa – thơ Lê Giang Trần

Lê Giang Trần

Phố bệnh trời mưa

Mấy hôm phố đổ bệnh mưa/ Từ tôi lây nỗi nhớ lùa lên mây. (Tranh: Đinh Trường Chinh)

Mấy hôm phố đổ bệnh mưa
Từ tôi lây nỗi nhớ lùa lên mây
Mưa buồn ho gió vào cây
Cây run lập cập lá đầy mồ hôi
Đến khuya đường toát sương trồi
Đầu trời lấm tấm sao hồi tan mây
Mình đồi còn ướt lắt lay
Mắt đèn đường tỉnh phục hồi tinh anh
Đói lòng thèm bát trăng xanh
Tạm Sao Hôm lót dạ canh thâu mờ
Bệnh mưa xuất hạn đã khô
Qua cơn truyền nhiễm phố bơ phờ nằm.

Người lây bệnh-nhớ-xa-xăm
Thấy thương con phố ướt đầm co ro
Hứa từ nay sẽ ít mơ
Mơ gần ngoài phố mơ xa cuối trời
Làm cây cỏ đọng mồ hôi
Một trời nỗi nhớ ướt nhoi đầm đìa
Có nhớ ít cỡ một thìa
Tán ra thật mịn thả về biển hoang
Thổi vào sa mạc nóng ran
Mùa hè nếu gió trút ngang phố này
Buồn khô không ướt như mây
Buồn đời da chỉ nổi gai một hồi.

Ăn gì trúng thực lạ đời
Sinh ra bệnh nhớ bệnh trời mưa lây?

 


LTS: Nhằm mục đích tạo thêm tình thân ái giữa bạn đọc và tòa soạn, nhật báo Người Việt trân trọng kính mời quý bạn đọc, thân hữu tham gia “Vườn Thơ Người Việt,” bằng tất cả mọi thể loại thơ. Xin gửi về địa chỉ email: [email protected], hoặc “Vườn Thơ Người Việt” 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683


 

MỚI CẬP NHẬT