Quê hương đã chết – thơ Le Thanh Truong

Le Thanh Truong

Quê hương đã chết

còn một giọt mồ hôi/ tôi pha máu mình để viết. (Tranh: Đinh Trường Chinh)

bạn bè tôi mệt nhoài
không ai còn tiếng nói
quanh tôi rừng người tán loạn
tìm lối di cư

dứt tung từng dây rốn
cơn đau chưa thấm một ngày

tôi nghe ngày mai
dòng máu bơ vơ
chảy khắp nẻo địa cầu
tìm căn phần quá vãng

nơi tôi ngồi lại
một nấm mồ hoang.

trên quê hương tôi
quê hương đã chết
những dương hồn lưu lạc
không tìm được chân than

đất đai muôn đời cũ
những chân đi
những cuốc bẫm gieo trồng
những tay chai và mắt nhìn mùa vụ
không chờ mong
không dám chờ mong

lay lắt sống như bài văn tế
ngót trăm năm chưa thoát xích xiềng
sống đày đọa trên dòng thế hệ
miệt mài ghi nghìn trang sử đen.

ngày mai mặt trời vẫn lên
những tia nắng nhìn tôi nheo mắt
nắng chan trên thân tôi

còn một giọt mồ hôi
tôi pha máu mình để viết

không
tôi chẳng còn lời
thì cho rớt xuống
làm dấu chấm cuối cùng.

để lật một trang mới
ở đó con tôi chép lại
bài học đầu tiên con người.

 


LTS: Nhằm mục đích tạo thêm tình thân ái giữa bạn đọc và tòa soạn, nhật báo Người Việt trân trọng kính mời quý bạn đọc, thân hữu tham gia “Vườn Thơ Người Việt,” bằng tất cả mọi thể loại thơ.

Xin gửi về địa chỉ email: [email protected], hoặc “Vườn Thơ Người Việt” 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683.


 

MỚI CẬP NHẬT