Trần gian ơi, đâu cần ai hiểu mình… – Thơ Uyen Nguyên

Uyen Nguyên

Trần gian ơi, đâu cần ai hiểu mình… 

sầu tôi đèo cái tỉnh, mê – đi, về… (Hình: Nguyễn Đức Cung)

1.
Có đôi lúc buồn ngoài ý muốn
chuyện khổ đau chẳng chừa ai đâu!
ngồi quanh dăm đứa bạn cũ, mới
sầu tôi cổ tích đã lên men.
Biết bao bận buồn không chịu nỗi
là những lần lòng vẫn chưa quen
đêm chèo queo mở trừng trắng mắt
sầu tôi là một khoảnh tối đen.

2.
Bởi từng hiểu lúc buồn không thể khóc
là từ khi nước mắt khô dòng
đã lỡ vận vào cuộc tồn vong
cho sầu lên đỉnh tội tình tôi… điên
tôi điên, mong tỉnh một lần
nghe trần gian thế sinh linh rộn ràng
tội tôi mang nặng quan san
sầu tôi đèo cái tỉnh, mê – đi, về…

3.
Ừ, có lúc buồn. Thật đã!
sáng mai dậy cười với mặt trời
sầu tôi giấu theo ngày đã khuất
như bóng tôi tụt, hút sau lưng
Ừ, chợt hiểu đôi khi buồn cũng đúng
trần gian ơi đâu cần ai hiểu mình,
cười cho đủ tròn ngày nắng xế
mong người thương chờ tận phút tiễn nhau.

 


LTS: Nhằm mục đích tạo thêm tình thân ái giữa bạn đọc và tòa soạn, nhật báo Người Việt trân trọng kính mời quý bạn đọc, thân hữu tham gia “Vườn Thơ Người Việt,” bằng tất cả mọi thể loại thơ. Xin gửi về địa chỉ email: [email protected], hoặc “Vườn Thơ Người Việt” 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683


 

MỚI CẬP NHẬT