Trường xưa – thơ Đặng Quang Tâm

Đặng Quang Tâm

Trường xưa

Hồn thơ thẩn ngổn ngang tà áo trắng. (Hình: Hoang Dinh Nam/AFP via Getty Images)

Có bao giờ em trở lại trường xưa?
Hàng phượng vĩ năm nào vẫn còn đó
Con đường nhỏ ta cùng đi thuở nọ
Lá khô rơi nuối tiếc tuổi học trò

Tan học rồi ai đứng đợi vu vơ
Hồn thơ thẩn ngổn ngang tà áo trắng
Cỏ tương tư ngậm ngùi trong câm lặng
Đất xa trời… trời đất bỗng ngu ngơ

Tôi chờ em… chờ cho đến bao giờ
Niềm hy vọng chết dần như đóm lửa
Buồn một thuở ngược xuôi màu áo lụa
Hồn lạc loài từ buổi nọ xa nhau

Đã bao năm mà ngở mới hôm nào
Sao nhớ quá một thời xưa thơ dại
Thử tưởng tượng ngày mai này gặp lại
Tôi và em cùng thăm lại trường xưa

Ở nơi đó có mùa nắng mùa mưa
Tôi có cả bốn mùa để thương nhớ
Sao quên được phút ban đầu gặp gỡ
Lần cuối cùng rồi bở ngỡ chia tay

Trường xưa ơi tôi vẫn nhớ hằng ngày
Bao kỷ niệm của một thời đi học
Thuở còn nhỏ với bao nhiêu mơ ước
Giờ chỉ còn là những ước mơ thôi

Trường xưa ơi lòng bỗng thấy bồi hồi
Thương nhớ quá những khung trời kỷ niệm

Đặng Quang Tâm

 


LTS: Nhằm mục đích tạo thêm tình thân ái giữa bạn đọc và tòa soạn, nhật báo Người Việt trân trọng kính mời quý bạn đọc, thân hữu tham gia “Vườn Thơ Người Việt,” bằng tất cả mọi thể loại thơ.

Xin gửi về địa chỉ email: [email protected], hoặc “Vườn Thơ Người Việt” 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683.


MỚI CẬP NHẬT