Tưởng tượng – Thơ Nguyễn Đăng Khoa

Nguyễn Đăng Khoa

Tưởng tượng

Người trôi mà lại không xa được gì. (Tranh: Đinh Trường Chinh)

Con đường là sông, nỗi niềm chết đuối
Xe buýt có chân, biết buồn, đi chậm.
Cây dầu da trắng, chung cư diện đồ
Bàn chân mệt mỏi đứng thở ngã tư
Vòng xoay gác trán tương tư ngõ nghèo

Con đường là sông, nỗi niềm chạy nhảy
Mặt trời chán chói chang, xin nghỉ phép
Mây tự tô màu đen lên da xanh
Gió từ núi thổi lạnh lưng đồng bằng

Con đường không biết cạn, chảy đi
Cũng như ngày chảy, ngày không đáy
Cũng như mưa tan, chỉ tan đi
Người trôi mà lại không xa được gì

Con đường là sông, nỗi niềm chạy nhảy
Xe lửa nhớ ai đi sai đường rày
Người qua phố tưởng mình ấm bàn tay…

 


LTS: Nhằm mục đích tạo thêm tình thân ái giữa bạn đọc và tòa soạn, nhật báo Người Việt trân trọng kính mời quý bạn đọc, thân hữu tham gia “Vườn Thơ Người Việt,” bằng tất cả mọi thể loại thơ. Xin gửi về địa chỉ email: [email protected], hoặc “Vườn Thơ Người Việt” 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683


 

MỚI CẬP NHẬT