Vạt nắng cuối trời – thơ Christopher Nguyen

Christopher Nguyen

Vạt nắng cuối trời

Chỉ là đã mang theo/ Cả vạt nắng cuối trời…! (Tranh: Đinh Trường Chinh)

Có những ngày không nắng
Có những ngày không mưa
Có những ngày không nói
Chỉ lặng lẽ rời nhau
Những ngày em không nói
Những ngày anh không nhìn
Những ngày nặng như đá
Về theo cùng tháng năm
Những lời hứa vội quên
Những nụ cười vội tắt
Ánh mắt nhìn bỗng khác
Hai người lạ ở chung…?
Rồi một sáng bình yên
Không còn bình yên nữa
Câu thơ anh viết vội
Phòng em cửa khép hờ…!
Mảnh giấy nhỏ trên bàn
Dưới chiếc ly không nước
Nội dung không cần đọc
Anh cũng hiểu nói gì…!
Anh hiểu mình như đã
Chưa từng hiểu mình hơn
Có gì cay trong mắt
Nghe như đã không quen…!
Anh không biết ngày mai
Anh quên rồi quá khứ
Anh nghi ngờ tương lai
Anh quên anh tồn tại..
Chỉ là đi thôi mà?
Có gì mà bối rối
Chỉ là đã mang theo
Cả vạt nắng cuối trời…!
6/12/21

 


LTS: Nhằm mục đích tạo thêm tình thân ái giữa bạn đọc và tòa soạn, nhật báo Người Việt trân trọng kính mời quý bạn đọc, thân hữu tham gia “Vườn Thơ Người Việt,” bằng tất cả mọi thể loại thơ.

Xin gửi về địa chỉ email: [email protected], hoặc “Vườn Thơ Người Việt” 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683.


 

MỚI CẬP NHẬT